Saturday, September 28, 2013

Trả xu hướng lại đôi vai.

Tớ mượn nó khi hai đứa ngồi trên ghế đá dài cổ đợi chuyến xe bus chung cục. Và nhiều nhất là đôi bờ vai nhỏ bé của cậu.

Trong lớp, cậu là người độc nhất vô nhị sẵn sàng cùng tớ nếm trải nỗi khổ say tàu xe.

Lúc cần, tớ sẽ hỏi mượn, cậu sẽ gật đầu nhé, cậu yêu? Bùi Thu Hoàn. Có phải nên mà khi gối đầu lên vai cậu, tớ thấy chừng như nó đã mòn đi ít nhiều. Ở đó, tớ ngửi thấy mùi của tin cẩn và che chở.

Ánh mắt cậu nhìn tớ khó hiểu, cậu diễn dịch nhăng nhít rồi cậu giận tớ. Tớ mượn nó xuyên suốt những chuyến xe lớp mình đi tham quan. Cậu nắm lấy đôi bàn tay xương xương của tớ ra lệnh: - Cậu phải làm phẫu thuật, cậu phải khỏe mạnh để còn trả nợ cho tớ chứ! Tớ nhập viện, cậu vội vã chạy theo sau không quên mang theo đôi vai bền bỉ và kiên nhẫn chờ tớ bước ra từ phòng giải phẫu. Tớ hết bệnh trở về bên cậu đúng lúc cả lớp chuẩn bị cho chuyến dã ngoại mùa hè, đôi vai cậu nhún nhảy: - Phải thế chứ! Leo lên xe, người tớ lại nôn nao, lo tớ say, lo tớ mệt, cậu lại chìa đôi vai hào phóng của mình ra nhưng lần này tớ lắc đầu.

Bạn bè dù không nói ra nhưng đều lảng tránh cái ghế trống cạnh tớ. Gục đầu lên vai cậu, nghe cậu kể vài câu chuyện tiếu lâm, dăm câu chuyện cười cậu tự chế. Tớ mượn nó khi giận hờn người tớ thương, khi bị bố mẹ quát vô cớ, khi bị vướng víu vào những vụ hiểu lầm, oan ức. Cậu à! Chỉ là tớ nghĩ đã đến lúc tớ phải trả lại cho cậu đôi vai mà tớ đã "sử dụng" quá nhiều, để đôi vai cậu được thảnh thơi tí chút và bởi tớ biết có một người đang rất cần những giây khắc thăng bình trên đôi vai cậu.

Cái giọng của cậu có sức "đả kích" khủng khiếp khiến tớ phải banh miệng ra cười và nỗi buồn biết mình không còn chỗ ngự trị nên cứ thế lặng đáng ra đi. Một đứa con gái dị ứng với mùi xăng dầu nên hễ cứ lên xe là hỏi xin túi ni lông.

Con bé mít mật là tớ, hơi một tý là khóc vậy nên đã bao nhiêu lần, bờ vai áo của cậu thấm ướt nước mắt của tớ. Sau khi tớ đã tống khứ toàn bộ những gì có trong dạ dày ra, cậu nhìn khuôn mặt lợt lạt đến thảm hại của tớ rồi chìa đôi vai của cậu ra mời mọc. Dạo tớ phát hiện ra mình bị bệnh, tớ đã mượn đôi vai của cậu thẳng hơn. Chỉ có cậu nhường tớ ngồi cạnh cửa sổ và vui vẻ ngồi xuống cái ghế mà mọi người bỏ qua.

Tớ tìm đến nó mỗi khi có chuyện buồn nhưng lại không thể khóc.

No comments:

Post a Comment