Tuesday, September 24, 2013

Những bí khá là hot hiểm về con đường lập nghiệp của ca sĩ Nam Cường.

Tôi tùng nghĩ và tự động viên mình, cầm cho ra album “Đồng thoại” để làm kỷ niệm thôi, coi như đánh dấu một thời đi hát

Những bí mật về con đường lập nghiệp của ca sĩ Nam Cường

Khi đang đi trên đường Nguyễn Đình Chiểu, rẽ sang đường Nguyễn Thị Minh Khai, thì bất ngờ bị móc túi. Cách đây 3 năm, tôi đã cùng những người bạn sinh viên rất dễ thương sống ở khu nhà trọ trên đường Nguyễn Văn Cừ. Sau đó, tôi mất ăn mất ngủ suốt 2 ngày vì tiếc nhưng lại tự khích lệ phải gắng lên cho album “Bay giữa ngân hà” chuẩn bị phát hành.

Sau đó tôi sẽ chuyên tâm vào việc học khoa đạo diễn sàn diễn của trường sàn diễn Điện ảnh để sau này trở nên phụ thân. Phần cuối của “Đồng thoại” tôi phải thế khôn cùng, có lúc tôi đã rơi nước mắt. Như mọi người biết, sau khi đoạt giải nhất của cuộc thi “Yo! Cùng ước mơ xanh”, tôi quyết định tuyển lựa Sài Gòn là nơi lập nghiệp. Thật sự thì tôi khá thất vọng và hơi bỡ ngỡ vì thấy rằng “đời không như là mơ”.

Nam Cường đã có cuộc nói chuyện với PV báo PL&XH về con đường trở nên ca sĩ được yêu thích của mình. Nhưng chung cục tiếng kêu cứu của tôi cũng rơi vào vô vọng. Đó là ngôi nhà chung với gần 10 phòng và chúng tôi sống rất hòa thuận. Dù lúc đó tôi vừa tốt nghiệp trung học. Lúc đó show nào tôi cũng nhận diễn hết, thường thì hát một số chương trình chỉ có 500 nghìn đồng/tối, nhiều khi 200 nghìn đồng/tối cũng phải diễn.

Không muốn khóc mà nước mắt cứ giàn giụa. Đến khi đổ xong, cũng là lúc chiếc túi của tôi không cánh mà bay. Tôi cũng nhận phim “Những thiên thần áo trắng”, vì lúc đó nghĩ đơn giản, đóng phim xong sẽ nhận được một cục tiền, đủ để in đĩa.

Phòng không có máy lạnh, chỉ có đúng cái quạt treo trên tường, mở suốt ngày vẫn không hết nóng. Tôi phải chắt chiu dành dụm một thời gian mới có đủ tiền để thuê người hòa âm từ phía Sài Gòn.

Biết tôi bận rộn nên các bạn thẳng tính để cơm nguội cho tôi, mỗi khi tôi đi diễn về muộn vì các bạn cũng biết tôi là nghệ sĩ trẻ nên kinh tế cũng eo hẹp, không có nhiều tiền để ra nhà hàng.

Tuốt những hào quang tôi nhận được trước đó đều là ảo giác và nó chỉ có giá trị trợ thời trên truyền hình lúc đó.

Bít tất mọi thứ như vỡ òa, tôi chẳng suy nghĩ được gì vì bao lăm đồ đoàn quý giá, cả tiền bạc mua bài hát cũng nằm trong đó.

Sài Gòn có hai mùa, nên cứ vào mùa hè đối với tôi là điều khủng khiếp, do phòng tôi ở lầu trên cùng, lại phía góc đúng hướng màng tang chiếu nên nóng vô cùng. Hôm đó tôi dừng ở cột xăng trên đường Nguyễn Văn Cừ để đổ xăng, theo thói quen tôi hay để chiếc túi xách ở yên xe và cúi xuống mở nắp bình xăng. Tôi đầy hứng khởi khi có được một ekip làm việc mới cho mình.

Sau này, dù đã chuyển về một căn hộ khang trang và có xe hơi tránh mưa, tránh nắng nhưng tôi vẫn không thể nào quên được những tháng ngày đầy kỷ niệm ở khu trọ cùng nụ cười hồn nhiên của các bạn. Tôi làm đủ việc, từ dẫn chương trình trong các cuộc bán hàng trên mạng. Lúc đó ngoài giờ đi học ở trường sân khấu tôi còn học thêm thanh nhạc và chạy show để kiếm tiền trang trải cuộc sống.

Đây là số tiền tôi để dành trả tiền hòa âm cho album “Bay giữa ngân hà”.

Có một nhạc sĩ mà giờ tôi không còn nhớ tên nữa, đã cầm tất số tiền hòa âm, cuối cùng mất tích, tôi chẳng thể liên lạc được. Vẫn nhớ khu trọ sinh viên Đến giờ đã có đầy đủ mọi thứ, nhưng tôi vẫn không thể quên được những ngày đã qua.

Hôm đó tôi lên sàn diễn như người mất hồn. Thời khắc đó những nhạc sĩ hòa âm, phối khí đa phần là người quen của Tăng Nhật Tuệ ở phía Bắc, và khi anh dừng dự án, tôi phải tự mình liên lạc trực tiếp để lấy bản hòa âm. Sau phần ngỡ ngàng, tôi hét toáng lên “cướp cướp” và chạy xe theo.

Tôi cảm thấy khó khăn và mệt mỏi bởi kinh tế tôi không có nhiều. Nhưng tôi không thích phòng của tôi lắm, vì nó nằm ở tận trong góc, chỉ có khoảng 6m2, đủ để ngủ, còn mọi sinh hoạt khác đều phải ra khu công cộng. Thời điểm đó làm MC kiểu này rất rẻ, chỉ có 500 nghìn đồng/số nhưng bù lại tôi có tiền để mua bài hát.

Tôi mang hết tiền, điện thoại và cả nhẫn vàng mà ba tặng cùng tất thảy giấy tờ, thậm chí số ngoại tệ tôi để dành. Một lần khác, đi diễn về lúc 11g, tôi mang theo chiếc túi LV và cả ví LV, là đồ được tặng. Ca sĩ Nam Cường tâm tư, anh vẫn nhớ thủa hàn vi dù đã có cuộc sống sung túc hiện tại.

Album thực hiện được nửa đường thì nhạc sĩ Tăng Nhật Tuệ bỏ ngang dự án, tôi phải tự mình xoay trở. Nghĩa Lương. Mẹ không yên tâm đã “tháp tùng” tôi vào tận Sài Gòn, kiếm chỗ ăn nghỉ, cảm thấy bảo đảm hết mọi thứ rồi mẹ tôi mới trở về Đà Nẵng. Rốt cục sau 3 năm, tôi mới bạo dạn xin gia đình thực hành album Vol 1 “Đồng thoại” với sự giúp sức của nhạc sĩ Tăng Nhật Tuệ, với tràn trề niềm hy vọng.

Và chung cuộc album “Đồng thoại” cũng ra đời cho dù nhiều bản hòa âm và cả thu âm tôi không thấy bằng lòng lắm. Bị lừa tiền hòa âm Tôi vẫn không quên được cảm giác bế tắc khi thực hiện album Vol 1 “Đồng thoại” bởi Thời điểm đó có quá nhiều chuyện đã xảy ra.

Còn những tiền hòa âm phối khí, tôi bù đắp bằng việc đóng minh họa cho những cảnh huống như an toàn giao thông trên truyền hình. Tôi cứ đi hết từ ngạc nhiên này đến thất vọng khác. Và dù đã rất cẩn thận tôi thường gặp kẻ gian. Nhiều lần bị cướp giữa đường Thời điểm thực hiện album “Bay giữa ngân hà” là lúc tôi “hăng máu” nhất, có thể coi đó là một liều “doping” tiếp sau sự thất bại của “Đồng thoại”.

No comments:

Post a Comment