Hoài Thương tỏ tường: Em cứ ngỡ sẽ phải bỏ học, nào ngờ các tía, cô giáo Trường tiểu học Hòa Điền thương cậu học sinh khuyết tật hiếu học, gửi giấy báo và quà tặng (500 nghìn đồng và sách, vở. Trong sự đùm bọc, thương xót giúp đỡ của thầy trò Trường tiểu học Mong Thọ A2 và Trường THCS Thạnh Lộc (Châu Thành), hiện Hoài Thương đang là học trò tiên tiến lớp 9/12. Cậu út Hoài Thương lại dành tình thương yêu ba má bằng cách rất hiếu học.
Nhất là từ khi gia đình được chuyển sang căn nhà tình thương, được xây nền gạch vững chắc do Hội Nạn nhân CĐDC/D tỉnh vận động nhà hảo tâm cất tặng thay căn chòi tre cặp mé sông, Bé Ba mừng lắm. Thương bố mẹ nghèo khổ, cả bốn chị em Bé Ba, Bích, Chí Công và Hoài Thương rất ngoan hiền, hiếu thảo và yêu thương nhau. Chăm chỉ, học giỏi, nên Hoài Thương được càn, cô giáo và các bạn yêu quý.
Sau này, tôi lấy vợ, sinh con tật nguyền, qua đi khám và xét nghiệm mới biết. Tuy nhiên, vì công việc làm ăn của ba má, hai năm sau Hoài Thương phải theo bác mẹ về quê. Căn chòi lá gia đình ở gần trường, Hoài Thương xin vào học lớp 1 Trường tiểu học Hòa Điền (Kiên Lương).
Năm 11 tuổi, Hoài Thương theo bố mẹ lên Hòa Điền làm vôi. Chiến tranh lúc đó ác liệt lắm, tôi cũng không biết mình bị nhiễm CĐDC/D do quân đội Mỹ rải xuống vùng này. Mong ước được đi học của cậu bé tàn tật Hoài Thương đang bị dang dở bởi chị gái Phạm Thị Bích mới phát hiện có thêm khối u trong người, anh trai Phạm Chí Công cũng đổ bệnh, nhà xa, không ai đưa em đến trường được.
Còn Bích và Chí Công âm thầm chịu đựng những cơn đau do bệnh tật giày vò để cha mẹ yên lòng. Em suốt ngày lau chùi, săn sóc nhà cửa, lúc rảnh còn lén bơi xuồng đi bán trứng vịt lộn dạo kiếm tiền.
Biết chuyện, sợ tàu ghe chạy mạnh sóng đánh rớt xuống sông, chị Nguyễn Thị Viễn, mẹ các em không muốn cho Bé Ba đi làm, nhưng vì con cứ vật nài nên chị đành để cho con đi bán hàng, nhưng dặn con phải thật cẩn thận và lấy dây buộc ngang thắt lưng. NGUYỄN VIỆT. Cha các em, ông Phạm Văn Bưởi, thường trú tại ấp Thạnh Lợi, xã Mong Thọ, huyện Châu Thành (Kiên Giang) kể: "Lúc nhỏ tuổi, tôi theo cha trốn quân dịch về sinh sống trong vùng căn cứ cách mệnh huyện An Minh.
". ) Về địa phương, khích lệ gia đình cho em tiếp chuyện học. Là chị lớn trong nhà, sức khỏe tốt hơn các em, nên hằng ngày Bé Ba dành việc quét dọn nhà cửa, coi sóc các em phụ giúp bố mẹ.
Thương ước mơ: "Nếu trường THPT có chỗ ở gần phòng học, em sẽ xin học bán trú để có thể tự xoay xở để học tiếp".
No comments:
Post a Comment