Luôn tận tình truyền đạt kinh nghiệm cho thợ trẻ
Năm 16 tuổi. Buổi tối Thắng theo học nghề ở nhà người bác ruột. Thấy cháu có vẻ thích nghề làm lư đồng. Ông Thắng vẫn chạy tới. Bởi đó là bổn phận với bậc tiền nhân và hậu thế” - ông Thắng phân trần.
Hôm chúng tôi ghé thăm. Luôn cầu toàn ở tất tật cộng đoạn và đòi hỏi cao ở người thợ là phương châm thành công của ông Thắng. Chạy lại đôn đốc thợ làm việc. Cậu đã thạo các công đoạn. Sưu tầm để “làm vốn”. Tôi và con cháu vẫn kiên tâm bám trụ đến cùng. Đích thân ông ra tận Bình Dương đặt hàng. Trổ họa tiết lạ là ông tìm đến tận nơi để mục kích. Không được bỏ ngang thì mới thành tài”.
Nhưng bác nói trước. Thắng rất chịu khó học hỏi kinh nghiệm ở các nghệ nhân. Sau giờ học ở trường. Có khó khăn đến mấy.
Xem đó là cách lưu giữ giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc. Niềm vui của ông chính là người con trai út kế nghiệp.
Phải nhẫn nại học nghề. Ông quay sang nhắc: “Sớ đồng chưa nhuyễn do mấy đứa canh lửa chưa chuẩn.
Tiếp xúc với chúng tôi. Sau một lúc rà soát. Cậu học trò Thắng như bị huyền hoặc và ôm ấp giấc mơ làm chủ một cơ sở đúc lư đồng. Hay việc tuyển chọn nguồn đồng phế liệu. Nghệ nhân Trần Văn Thắng với bộ lư đồng thờ tự truyền thống Gia đình ông Thắng 4 đời làm nghề đúc lư đồng. Nên danh nhưng ông Thắng không giấu nghề. Đặc điểm của nghề đúc lư đồng là mỗi người thợ đảm nhiệm một công đoạn.
Do được làm thủ công nên lư đồng do lò ông Hai Thắng sinh sản có đường nét trỗ tinh xảo và có hồn hơn” - ông Nguyễn Văn Nam.
Cần phải pha thêm ít chì và loại bỏ hết tạp chất”. Nhấc thợ. Quận Gò Vấp. Theo ông Thắng. Tôi bị các bậc cha chú la rầy dữ lắm. Có độ tinh xảo cao mà ít cơ sở khác so sánh được.
Không chỉ thuyết phục thợ trẻ. Nghe ở đâu có bộ lư đồng cổ. Việc tìm nguồn đất sét để đắp khuôn chẳng hạn.
Sáng ý và luôn khắt khe với bản thân nên Thắng học hỏi rất nhanh. Tiếng tăm khắp cả nước. Nếu không sẽ không thu vào. Đắp khuôn đến hàn lỗi. Ba năm kể từ ngày “tầm sư học đạo”. Thắng như mở cờ và gật đầu ngay. Sản phẩm làm không đạt. Lúc suy. Ông Thắng còn được những nghệ nhân khác nể trọng bởi tính chịu khó.
Chạy lui quan sát. Kiên trì học nghề Làng đúc lư đồng An Hội nổi danh một thời nay chi còn vài ba nhà bám trụ với nghề. Đến khi nào được mới thôi. Được tận mắt chứng kiến đôi tay tài giỏi của cha. Xuất hành từ mong muốn nắm bắt được kỹ thuật cơ bản ở toàn bộ công đoạn. Dù tuổi đã cao nhưng ông Thắng vẫn chạy đi. Học hỏi không ngừng để hoàn thiện mình. Từ việc nấu đồng. Muốn tăng độ bền của sản phẩm.
Canh lửa. Ông Thắng được đồng nghiệp đánh giá là bậc thầy trong nghề đúc lư đồng. Nghĩ vậy nên tôi không cho phép mình nản lòng. Tay nghề cao và luôn biết cách giữ chữ tín với khách đã giúp ông gầy dựng uy tín. Giữ giàng. “Lư đồng sinh sản công nghiệp thường có màu xanh và xỉn màu sau vài năm sử dụng.
Trái lại còn kiên tâm phải học cho thật giỏi nghề” - ông Thắng kể. TP HCM) những ngày cuối tháng 10-2013 khôn xiết tấp nập. Được cha khuyến khích. Nhất là thái độ chỉn chu trong nghề. Nghe người bác ruột hỏi. Nhận xét. Óc cầu tiến ấy ở Thắng đã thuyết phục nhiều thợ cả và họ sẵn lòng truyền nghề cho cậu. Nhiều người thợ ở cơ sở cho biết họ học hỏi được rất nhiều ở ông Thắng.
Thắng đã gây bất ngờ cho người thân khi quyết định mở lò ra riêng. Có thương và kỳ vọng thì họ mới khuyên bảo.
Đất sét làm khuôn phải dẽo và mịn. Nung đúc ham Ở tuổi 66 với 50 năm kinh nghiệm. Ông đề nghị thợ làm lại. Nghệ nhân Trần Văn Kỉnh dạm hỏi: “Con thích học nghề thì bác sẵn sàng truyền lại.
Làng đúc lư đồng An Hội (phường 12. Ông luôn đòi người cung cấp phải lọc kỹ trước khi giao hàng. Vớt một ít đồng đã được nung chảy và để nguội. Có vậy khi nung mới không bị nứt. “Những lần làm không đạt đề nghị. Ông Thắng phân trần: “Nghề truyền thống của tổ tông truyền lại mà mình không giữ được là có lỗi với tiên sư cha. Gần nửa đời người chứng kiến sự thăng trầm ấy.
Không ai có thể làm thay. Ngoài sự đa dạng về kiểu dáng. Tinh hoa nghề đúc lư đồng ở các vùng miền được ông thu nhận. Đốn là giữ nghề của ông bà truyền dạy. Một khách hàng lâu năm. Giá đồng vật liệu thất thường. Tất tả nhất là vẫn là lò lư đồng của nghệ nhân Trần Văn Thắng (còn gọi là Hai Thắng). Trong cái nóng hầm hập ở lò đúc. Quan trọng là người thợ có dám theo đuổi đến cùng sự lựa chọn của mình không”.
Chính ham mê ấy mà ông Thắng liên tiếp cho ra lò những sản phẩm chất lượng.
No comments:
Post a Comment