Trên đó, dằng dịt tên những con đường, những góc quán,
Vậy nên, xin lỗi nhé, không muốn làm bạn với cậu nữa đâu. Trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, có một chàng trai đeo kính, tay cầm một quyển sổ nhỏ, môi nở nụ cười tỏa nắng mà các cô bé tuổi teen vẫn hay mê man. Mà cậu được người bạn gái dẫn đi thăm Hà Nội trong một tuần. Chúng mình đừng làm bạn nữa, bắt đầu một mối quan hệ xa hơn mức tình bạn có được không?" Chàng trai trẻ vẫn giữ trên môi nụ cười rất tươi.
Những ngón tay giở khẽ khàng từng trang. Mỗi càng ngày càng vài trang sách ghi lại cuộc hành trình của cậu.
Có nhẽ, cậu biết mình đã hành động đúng, đã không để hạnh phúc trôi vuột ra khỏi tầm tay.
Tôi chỉ kịp biết rằng, mình cần với tay nắm bắt lấy tình cảm trong tim. Có những tiếng cười giòn rụm, có những cái nhìn vụng, có những xúc cảm ngập ngừng len lỏi trong tim. Tôi chỉ kịp biết rằng, mình cần với tay nắm bắt lấy tình cảm trong tim. Và, trang rốt cục là trang mà hôm qua cậu đã miệt mài viết trong đêm. Giờ, khi gặp lại sức mà mình vẫn hằng dõi theo, vẫn dành sự quan tâm ấy, chợt chẳng thể kìm giữ thêm nữa xúc cảm của chính mình.
(Ảnh minh họa) "Ngày rốt cuộc trong đợt về thăm Hà Nội, buồn vui lộn lạo. Dù rằng, thỉnh thoảng, hạnh phúc mỏng manh lắm.
Nơi đó, có một người con gái ngự trị từ rất lâu rồi - những ngày cấp ba còn hồn nhiên và vô tư lự quá cỡ.
No comments:
Post a Comment