Sự im lặng ấy nào có dễ dàng
Anh em Ali và Zahra Một bộ phim mộc mạc và thuyết phục như những câu chuyện dân gian đang dần thiếu trong thế giới trẻ nít, hai trẻ con nghèo trong "Children of Heaven" không khiến chúng ta áy náy về đời sống đầy đủ của mình mà cho chúng ta niềm tin về hạnh phúc được tìm thấy khi người ta đối mặt khó khăn hài lòng chính trực.
Nhưng từ giờ đến cuối tháng, bố không có tiền đâu, rồi bố lại phải đi vay". Hai anh em giấu bố mẹ, vì như người anh 9 tuổi nói "Anh không sợ bị đánh
Hồng Hạnh Yeutretho/ Người Đưa Tin. Bác mẹ của Ali và Zahra xót thương con rất đỗi, họ để tâm răn dậy con từ những việc nhỏ nhất như thường được lấy cái gì không phải của mình, người nghèo là những người khoáng đạt nhất; họ động viên con bằng cách khen khi chúng siêng năng hay bằng nụ cười kiêu hãnh khi chúng vậy; họ cho chúng thấy niềm vui và lạc quan có được từ trong lao động chân chính… Ali ngâm chân mình trong nước, để những chú cá vàng – một biểu trưng của niềm vui và coi, vỗ về vết thương bỏng rát vì chạy khôn xiết của cậu bé Bộ phim kết thúc bằng nỗi buồn ngây thơ đến mủi lòng của Ali khi cậu không giành được đôi giầy phần thưởng trong cuộc chạy đua chỉ vì cậu về…thứ nhất! Nhưng hình ảnh cuối phim, với những chú cá vàng, mang đến một nụ cười ấm lòng để người xem biết rằng, rồi hai đứa trẻ sẽ ổn thôi, dù còn nhiều nỗi khắc khổ chúng có thể sẽ phải sang trọng, nhưng là những đứa trẻ ngoan ngoãn và anh dũng, rồi chúng sẽ ổn.
Để bạn biết, đây không phải là một bộ phim buồn, hai đứa trẻ rốt cục cũng có những đôi giầy mới của riêng mình và khi phim kết thúc người xem sẽ có những cảm xúc mới, trông coi mới về Iran – về phẩm cách cách của một dân tộc gắn bó trên từng con ngõ hẹp, trong từng lớp học con con, dưới từng mái nhà khiêm nhường và ấp ôm trong mắt những đứa trẻ xa xôi, rất gần với thiên đàng.
Tự hỏi, làm sao để dung dưỡng những phẩm chất ấy trong một nhà nước còn nhiều bất ổn và đe dọa như Iran?? Câu trả lời là hãy đặt chúng vào một từng lớp lương thiện: những người hàng xóm tốt bụng, những bậc phụ thân tận tâm và hơn hết là những bậc bác mẹ trung hậu
Chúng thà chạy đến hết hơi đến một góc khuất chứ không chịu đổi giầy giữa chốn đông người, để cha chúng khỏi mang tiếng là không mua cho con được nổi đôi giầy; Ali thà nghe mắng mỏ chứ không chịu kể lý do chờ đổi giầy với em gái để lấy lòng thương hại của thầy giám thị, Zahra không ngại khi mang giầy cũ nhưng thấy xấu hổ nếu nó bị bẩn… Zahra lọt hỏm trong đôi giầy của anh trai Hai đứa trẻ, dù vô vàn rối rắm khiến chúng khóc, nhưng rồi chúng lại cười, chúng vẫn đùa giỡn, chúng vẫn thương nhau và khi biết người đang giữ đôi giầy bị mất là một gia đình khó khăn hơn mình, chúng hài lòng cho đi.
Vì chúng ta có nhiều kẻ vô lương đổ lỗi cho những ngày bần hàn, những đứa con thiếu thốn giận dỗi bác mẹ mình, hai đứa trẻ này có một nỗi cảm thông trìu mến và hàm ân sâu sắc với những gì bác mẹ chúng vì chúng mà thay, chừng ấy tình cảm hiếu thảo được bộc lộ chỉ qua một sự im lặng. Chao ôi, đây mới là một sự "giấu diếm chân thật". Hai anh em phải chi nhau dùng và bảo vệ một đôi giầy rách, và có một lòng kiêu hãnh không thể để mất.
No comments:
Post a Comment