"Chúng em không biết học nhiều môn như Vật lý, Lịch sử, thậm chí nhiều nội dung trong môn Toán và môn Văn để làm gì? Liệu nó có giúp cho cuộc sống và tương lai của mình không?”, nhiều học trò Trường THPT Mạc Đĩnh Chi (TPHCM) thẳng thắn đưa ra câu hỏi đó tại Chương trình Tư vấn học đường 2013 "Tự tin bước vào niên học mới” do chuyên đề Văn - Thể - Mỹ báo Giáo dục TPHCM phối hợp với 6 trường THPT tổ chức
Chỉ có "cò” xin việc vớ bở được dịp chạy loạn xị, lập cả trang mạng lường đảo bao kẻ khát việc mạn tính. Thanh Như. Tiền một nơi, cò một nẻo, nhà nhà đói việc thả cửa hồi hộp nghe ngóng, chẳng biết khi nào việc rơi trúng mình. Báo chí nói nhiều, người có trách nhiệm nghe quen lại coi như ba cái chuyện lẻ tẻ, biết rồi khổ lắm nói mãi.
Không thiếu học sinh đến trường nhưng hoàn toàn không biết mình học môn đó làm gì, vậy làm sao có cái gọi là thực học. Biện pháp được đề ra là chú trọng quản lý chất lượng đầu ra, học phải đi đôi với hành, đổi mới thi và đánh giá… Phải đổi mới cả quan niệm của người học về vấn đề đi học. Còn như học ngữ văn - truyền thông, luật, hành chính học, từng lớp học, địa lý tự nhiên, địa lý từng lớp, ngoại ngữ.
Giải đáp câu hỏi của một học trò "Học văn để làm gì? Sao phải học những bài như Mảnh trăng cuối rừng, người ta yêu nhau mắc mớ gì đến mình?” - một vị chuyên gia nói: "Môn Văn nuôi dưỡng tâm hồn, để chúng ta phân biệt được cái đẹp, cái xấu, lại giúp phát triển tiếng nói, tư duy. Nhưng khổ nỗi, các thầy cô ở hàng vạn nhà trường không quan trọng điều này.
Cử nhân nối thất nghiệp và ngành thừa ngành thiếu lung tung là "tệ nạn” trầm kha. Cũng như Quy hoạch phát triển nhân công Việt Nam thời đoạn 2011 – 2020 đã có, thảy các ngành phải xây dựng chiến lược phát triển nhân công của mình, các địa phương cũng phải quy hoạch nguồn nhân công địa phương, phải đặt hàng cơ sở giáo dục và trái lại, nhà trường phải chủ động tìm hiểu dự báo…, quy chuẩn thế tất đó của thị trường lao động tiếc thay lại như vẫn chỉ "trên giấy”.
, Không biết sẽ về làm ở đâu và được gọi là gì? "Học khối C lương vẫn khá”, báo chí từng giật tít an ủi khối C kiểu đó, nhưng liệu mấy ai theo được, tin được những "điển hình may mắn” này.
Có một thực tiễn tồn tại là các trường chỉ đào tạo những gì mà nhà trường có, bất chấp xã hội cần. Học cho mình, học có chất lượng thật, học để có nghề thực sự và hành nghề tốt – để thực nghiệp. Tốn Bao nhiêu tiền tỷ để có được điều này thì chưa rõ, nhưng để đáp ứng cái luôn có thừa là khát vọng bằng cấp, thì tiền tỷ tỷ nhiều năm qua người học bỏ ra "bay vèo” đã quá rõ.
Khổ một nỗi nữa là hệ thống trường nghề mới cũ chen nhau, cả hai Bộ là Bộ GD&ĐT và Bộ LĐTB&XH cùng quản lý, làm cho người học rối chả biết chọn trường nào hơn, mà đơn vị muốn nhận người cũng không phân biệt được.
Nên thực học thực nghiệp ư, từ từ rồi sẽ đạt được khát vọng, đích, đòi hỏi đó. Các cơ sở đào tạo phải đào tạo nhân công theo nhu cầu từng lớp, chú trọng năng lực của học sinh, sinh viên Ảnh: Hoàng Long bao lăm trẻ con ta như thế, sợ và chán học văn từ bé, vì đủ thứ lý do, chung cục khi chọn nghề tránh cho được những nghề can hệ tới xã hội.
Ví như học đại học y sẽ trở nên bác sĩ và công việc của bác sĩ đã rõ. Đầu tư "tiền tấn” cho các cơ sở dạy nghề, rồi phình to quy mô các ĐH công và tư, tốn kém không kể xiết mà chuyện "thực học, thực nghiệp” vẫn như chọc tức.
Lý thuyết đó không có gì phải bàn thêm, cực chuẩn. Sở Khanh”. Thực học, thực nghiệp vừa được khẳng định tại Đề án Đổi mới cơ bản và toàn diện GD&ĐT, như một hiệu triệu - Các cơ sở đào tạo phải đào tạo nhân công theo nhu cầu xã hội, chú trọng năng lực của học trò, sinh viên.
Nước ta vẫn chưa có thị trường cần lao theo đúng nghĩa của từ này. Họ chỉ chằm chằm tới nội dung bài giảng, những tiết học cụ thể của một chương trình "dây cà dây muống” đã thành pháp lệnh. Khối C năm nay tiếp kiến thất sủng khi tỷ lệ thí sinh thi chỉ đạt 6% tổng số hồ sơ ĐH-CĐ, còn thấp hơn năm ngoái. Cứ thế các em thiếu động lực và thái độ chủ động học tập. Ngoảnh lại trách mình hay trách trường, trách cò cũng đã muộn.
Trăm cái khó cho thực học, cái khó không biết "học để làm gì” cần được giải quyết trước nhất. Hoặc thầy cả trò đã quá quen câu Trả lời học để "tương lai lập nghiệp”, để thành người có ích…, không sai nhưng vĩ mô và khô xác. Kéo theo đó hệ lụy nguy hiểm nhất là cơn khát bằng cấp, là tâm lý ỷ lại "học tới đâu thì tới”, không chủ động tự trang bị những nghiệp vụ, kỹ năng mềm cấp thiết để có thể tự chọn cho mình những công việc ăn nhập.
Hệ quả là không chỉ phổ quát mặc cả sinh viên ĐH nhiều khối từng lớp, cũng không mường tượng được sau khi thành cử nhân mình sẽ làm gì. Học Mảnh trăng cuối rừng để hiểu thế nà mối tình đẹp, ái tình thực sự thì mới phân biệt được đâu là nhân tình thương mình và đâu là. Môn văn và cả sử, địa dạy khô và nhạt làm các em mất hứng, cũng không nắm hết được vai trò của môn học này.
Hàng ngàn tỷ tiền học của hàng triệu sinh viên chi ra, nhưng trường chất lượng "đểu” cùng lắm là rút kinh nghiệm, chẳng những không chết ai mà còn giúp khối thầy cô có việc làm, nên dại gì mà đào tạo theo nhu cầu tầng lớp. Bởi vậy câu hỏi học để làm gì hóa… chuyện nhỏ.
No comments:
Post a Comment