Monday, October 14, 2013

Bình luận: Người Anh cần tiên phong thêm bao lăm anh dũng?.

Khi tiếng tăm, áp lực thắng lợi ngày càng cao, các nhân tài trẻ, vốn đã ít đất diễn càng khó có dịp phát triển hơn

Bình luận: Người Anh cần thêm bao nhiêu dũng cảm?

Để có một giải đấu VĐQG hấp dẫn bậc nhất thế giới như hiện giờ, người Anh đã phải đánh đổi rất nhiều, trong đó có những thất bại ở các ĐTQG.

Người Anh nói rằng Hodgson đã rất gan góc khi tin vào một cầu thủ từng bị Tottenham đẩy đi theo dạng cho mượn đến 9 lần trong sự nghiệp mới bắt đầu của mình. Theo thống kê của BBC Sport, chỉ có chưa đầy 1/3 thời gian thi đấu ở Premier League thuộc về người Anh. Người Anh cần thêm bao lăm gan dạ?   Sau thắng lợi đượm đà trước Montengero, Wayne Rooney tự tín tuyên bố người Anh có nhiều thiên tài trẻ xuất sắc không kém gì các nước bạn, như Đức, Tây Ban Nha hay Bỉ… Trước đó, Roy Hodgson được truyền tụng hết lời khi “canh bạc” Townsend tỏa sáng ranh.

Người Anh hiểu rất rõ vấn đề của mình, tuy nhiên, để thành công, họ cần những cách giải quyết quyết liệt hơn.

Tuy nhiên, đến thời điểm này, người ta vẫn chưa thể nhìn thấy chút hiệu quả nào đáng kể từ các phương pháp nửa vời của FA. Hay nói chính xác, họ cần dũng cảm hơn để tạo ra một cuộc cách mạng thật sự. Cả 2 đều xứng đáng để người Anh nhìn vào noi gương. Song song với việc hô hào đào tạo trẻ, FA đã bắt đầu tự tạo sân chơi cho những măng non của mình.

Các CLB vẫn chưa chịu ảnh hưởng thật sự từ đạo luật “home ground” và dễ dàng lách luật, trong khi các sân chơi trẻ chưa có sức cạnh tranh đủ mạnh, cũng như chưa được quan tâm đúng mứcc và khó lòng để các viên “ngọc thô” có thể phát triển từ những nơi như vậy

Bình luận: Người Anh cần thêm bao nhiêu dũng cảm?

Tấm gương của Bỉ   Dù luôn giữ được tăm tiếng của mình, nhưng Anh từ lâu đã không còn ra phết một “đại gia” ở cấp độ ĐTQG, các thất bại đến liên tiếp với Tam sư và người ta còn chẳng bất thần hay ngạc nhiên vì điều đó.

Đến bao giờ, những cầu thủ được gọi là “thần đồng” của người Anh không chỉ lên tuyển cho đủ quân số? Và người Anh cần thêm bao nhiêu can đảm để giới thiệu tuốt “những Townsend” mà họ đang có. Ngoài cầu thủ chạy cánh của Tottenham, Premier League mùa này đang chứng kiến không ít màn biểu diễn ấn tượng của các hào kiệt trẻ người bản địa, như Luke Shaw, Ross Barkley hay Ravel Morrison… nhưng họ ở đâu khi Townsend tỏa sáng trên sân? Câu giải đáp là trên khán đài, hoặc ở một nơi nào đó không ai biết.

Các chính sách cụ thể, từ việc ra đạo luật “home ground” cho đến tổ chức Premier League U-21… đã bắt đầu thực hành từ vài năm trở lại đây. Ở châu Âu hiện thời, không ít quốc gia đang hưởng lợi nhờ một chính sách nhất quán về đào tạo trẻ và tạo dịp cho các cầu thủ tiềm năng, nổi bật trong số đó là Đức và Bỉ.

Chỉ đến khi đấy, người Anh mới có thể hy vọng vào một thành công thực thụ, một tuyển Anh có sức mạnh tương đương với danh tiếng của họ, ở mai sau. Wayne Rooney có thể nói không sai, Roy Hodgson xứng đáng nhận vài lời khen, nhưng người ta tự hỏi, đã bao lâu rồi, Tam sư mới xuất hiện một “cánh chim lạ” như Townsend? Cách đây chưa lâu, chính Hodgson và người Anh còn náo loạn vì những “ông già”, Rio Ferdinand, John Terry và thậm chí là cả Paul Scholes… Nếu người Anh có đủ nhân kiệt trẻ sáng giá, vì sao họ vẫn phải vin vào những lão tướng trước khi nghĩ đến các phương án khác? Đơn giản họ đang bị ám ảnh bởi những thất bại, có quá nhiều sự cầu toàn và ít dũng cảm.

Townsend đang được đưa lên 9 tầng mây sau màn ra mắt chói sáng, nhưng nếu chẳng may gây thất vọng 1, 2 trận, liệu anh có còn được tin? Người Anh không thiếu nhân kiệt, nhưng đến bao giờ, họ mới dám trao trót dịp cho họ, như đã làm với Townsend.

Người Anh không phải không nhìn thấy vấn đề của mình. Khi các ngôi sao từ khắp thế giới đổ về Premier League, cơ hội dành cho người Anh tại chính giải đấu của mình ít đi.

No comments:

Post a Comment