Saturday, December 14, 2013

Những ông lang liên tục dự báo được cái chết.

Khi mà hệ thống y tế chưa có như bây chừ thì hầu như làng nào cũng có những ông lang

Những ông lang dự báo được cái chết

Nhưng hiện nay nghĩ lại thấy họ chẳng có pháp thuật gì cả mà chỉ có một kiến thức uyên bác và một mối liên hệ kỳ lạ với bệnh nhân. Câu chuyện tôi muốn kể là câu chuyện về những ông lang ở làng tôi. Chỉ với nhịp đập của mạch rất mơ hồ dưới làn da người mà họ có thể đọc ra những căn bệnh nằm bên trong cơ thể con người và biết được sinh khí bên trong của người bệnh.

Ngày nay. Sau khi bắt mạch. Mẹ tôi đã cho người mời ông lang Dư vào xem mạch cho tôi.

Ông bảo người thân bệnh nhân cứ về rồi ông sẽ đến ngay. Ông thấy đớn đau và mắc cỡ khi nghĩ rằng chỉ vì mình cố ăn nốt bát cơm mà làm cho một con người mất đi sự sống. Ông lang Tuyền. Nghe có vẻ hoang đường. Làng tôi cho đến hiện vẫn lưu truyền những câu chuyện về y đức của họ. Lúc đó ông vừa bưng bát cơm mới ăn được mấy miếng.

Và dự báo của các ông lang đều đúng. Ông cho rằng ông đã đến chậm nên không cứu được người phụ nữ kia. Ông đã lẫn. Còn việc tôi có sống đến tám. Ông quyết định tự nghề thuốc. Thi thoảng về quê có việc tôi vẫn đến thăm ông.

Ông lang Đắc. Thuở ấy. Người thân đến mời các ông lang bắt mạch. P. Vì so sánh giữa các ông bà bác sỹ thời nay với các ông lang thời trước nên tôi mới mang cảm giác chúng ta đang sống ở một thế giới khác. Một đêm. Rồi một ngày. Y đức đang bị đồng bạc giết chết.

Nhưng ông đã không cứu được người nữ giới đó. Xem xong. Tôi ốm liệt giường. Cha tôi và một số người đàn ông trong họ Nguyễn đã quyết định đóng một chiếc săng nhỏ cho tôi. Lửa tắt. Những ông lang của làng tôi hay nhiều làng khác giống như những người dự báo được cái chết. Chín chục tuổi hay không thì chưa biết được. Sau khi người thân bệnh nhân quay đi.

Thời đó. Mục đích làm nghề thuốc của họ là cứu người chứ không phải kinh doanh như không ít các ông bà bác sỹ thời nay. Mà những điều kỳ diệu trong cái thế giới chúng ta vừa mới sống trong nó mấy chục năm về trước lại do chính con người làm ra chứ không phải là các vị Thánh từ trên Trời.

Trước khi đi ngủ. Ông lang Dư cũng là cháu gọi bà nội tôi bằng cô. Ông ấy. Thở dài và nói: Gia đình chuẩn bị mọi thứ đi. Phải chăng các ông lang có bí hiểm. Rồi lại chuyện bác sỹ Nguyễn Mạnh Tường và biết bao chuyện khác của ngành y nữa.

Ngày đó tôi chỉ thích nhai cuống chiếu và vải từ xống áo cũ. Ông ngồi dậy châm đèn xem lại những ghi chép của mình về bệnh nhân giống như thầy thuốc xem sổ y bạ thời nay vậy.

Viết câu đối rất hay. Một lần. Đó là khả năng biết được giờ mất. Khi thấy tôi đã hoàn toàn kiệt lực. Họ hoàn toàn xứng với câu “lương y như từ mẫu”. Những ông lang thời đó đều đã khuất. Mấy đêm sau đó. Nghe vậy. Nhớ lại chuyện các bác sỹ nhân văn phiếu xét nghiệm thì thấy y đức còn gì nữa đâu. Ông thức trắng không ngủ. Khi những người làng tôi ốm nặng. Ông lang Dư. Bởi thế nên khi ai đó nói đến phép thiêng trong thời đại này sẽ bị cười cho thối mũi vì đần.

Ông lang Thưởng. Hai anh em tôi chỉ nói chuyện với nhau bằng cử chỉ chứ nói gì ông cũng không nghe được. Nhưng ông nói: “Tôi chỉ vì một miếng ăn mà để thần chết cướp đi một sinh mạng thì làm bác sĩ mà làm gì?”.

Giờ tỵ hay giờ dần mai sau. Xem xong. Ông chẳng thể ngủ được nữa. Nhưng không. Sau khi ông lang Chất thấy cần thêm một vị vào thang thuốc. Ngày mất của các bệnh nhân bằng cách bắt mạch.

Sáng hôm sau khi mọi người ra đồng làm việc mới thấy ông trở về. Hai ngày trước đó. Bác sĩ giỏi xem mạch sẽ nhìn thấy mọi diễn biến bên trong thân bệnh nhân giống như ta nhìn chiếc đèn dầu thủy tinh có thể biết trước khi nào dầu hết và bấc tàn. Tôi cũng chẳng thể nào quên được ngày bà nội tôi ra đi.

Ông lang Chất bắt mạch bốc thuốc cho một người ở xa. Danh y Hoa Đà Những ông lang thời đó có một nguyên tắc là khi bắt mạch kê đơn hoặc bốc thuốc thì thường xem lại bệnh tình của bệnh nhân được ghi trong một cuốn sổ dày hàng trăm trang.

Nhưng ông không bao giờ cho phép mình quay lại và theo nghề làm ruộng cho đến hết đời.

Nghĩ đến các ông lang xưa và nghĩ đến các ông bà bác sỹ thời nay mà lòng buồn vô hạn và có nhiều đổ vỡ. Đó đích thực là một câu chuyện hoàn toàn khoa học. Cố nhiên là những bệnh nhân đang ở tuổi nguy nan hay bệnh nặng. Họ là những người thấu hiểu chữ thánh hiền. Hồi còn trẻ tôi nghĩ những ông lang đó có pháp thuật. Họ nghĩ suy và phán đoán duyên do gây bệnh để có thể điều chỉnh thuốc.

Rồi ông mở tủ thuốc của mình lấy ra vị thuốc đó. Tôi không chết và tiếp tục sống cho đến hiện thời. V. Bà ấy. Bí quyết hay pháp thuật gì chăng? Thực ra họ chẳng có bí ẩn. Giờ ngọ. Ngày mốt. Ông vội ăn cho xong bát cơm rồi cấp ôm tráp thuốc đến nhà bệnh nhân.

Nhưng quả thật luôn luôn đợi chờ chúng ta chạm tay vào và sự kỳ diệu lại từ từ hiện ra. Đó là những câu chuyện mà chính tôi chứng kiến.

Năm nay ông đã hơn 90 tuổi. Nghĩa là nó mới chỉ diễn ra cách đây hơn một nửa thế kỷ trong một ngôi làng nhỏ bé cách trọng tâm Hà Nội tròn 40km.

Sau khi bắt mạch bốc thuốc cho bệnh nhân xong. Thằng này sau này thọ đến tám.

Ông đi dép. Tôi vẫn nhớ có những ông lang Chất. Lúc nhớ lúc quên và điếc không nghe được bất cứ âm thanh nào nữa. Một câu chuyện khác về ông lang Đắc ở làng tôi cũng được người dân lưu truyền mãi về sau. Chín chục tuổi ấy chứ”. Ông lang Dư là anh họ tôi. Họ chỉ là người thông tỏ y thuật cộng với ái tình thương con người và bổn phận cũng như danh dự của thầy thuốc.

Chuyện này mẹ tôi kể đi kể lại không biết bao nhiêu lần. Cụ chưa đi được năm nay đâu. Nghĩa là tôi không chết năm tôi 13 tuổi ta. Làm nghề y mà như thế thì không nên làm nữa. Câu chuyện xem mạch để biết trước cái chết của con người không phải là câu chuyện mê tín dị đoan. Đêm đó. Có vẻ đầy hư cấu nhưng đó lại là hiện thực mà tôi là một trong những nhân chứng của những sự việc đó. Hoặc muốn nói hay hỏi ông việc gì thì mọi người phải viết ra giấy cho ông đọc.

Các ông lang sẽ nói về tình hình bệnh nhân cho gia đình họ biết. Tất tật những ông lang ngoài nghề chính là bắt mạch bốc thuốc thì còn là những người tinh thông chữ Nho. Và ông lang Dư - ông anh họ của tôi đã đúng. Anh ấy. Tức 13 tuổi ta - một cái tuổi của một đời người thường có những biến cố rất quan trọng về sức khỏe. Ông lang Dư đến góc sân nhà tôi - nơi cha tôi và những người khác đang đóng cỗ áo cho tôi và gắt: “Làm cái gì thế này? Nó chết làm sao được.

Có người xem xong khẽ lắc đầu. Chị ấy sẽ đi. Bởi vậy. Và vơ đều đúng. Có một khả năng của các ông lang xưa mà đến hiện thời tôi cũng không sao hiểu hết được. Ông lang nói đại khái gia đình đừng chuẩn bị gì cả. Ông nằm nghĩ về thang thuốc mà ông bốc cho bệnh nhân buổi sáng và chợt nhận ra cần phải có thêm một vị thì thang thuốc mới hoàn toàn công dụng.

Gia đình người phụ nữ đó chạy đến tìm ông nhờ cứu chữa. Xem mạch cho bà nội tôi và nói chuẩn xác thời giờ bà nội tôi tắt thở. Năm tôi 12 tuổi. Bí quyết hay pháp thuật nào kiểu như bí mật của các phù thủy cả.

Chỉ còn lại mỗi ông lang Dư. Cho dù sau này bao người cổ vũ ông quay lại nghề thuốc. Một người phụ nữ bị băng huyết sau khi sinh. Gia đình bệnh nhân thường mời các ông lang đến xem mạch để biết bệnh tình bệnh nhân ra sao.

Một thế giới mà những điều kỳ diệu trở thành bất nghĩa và bị quên lãng. Đội nón và rời nhà vào lúc đêm khuya để mang vị thuốc ấy đến cho bệnh nhân. Gia đình và người làng khuyên can ông.

Có người bệnh nằm thoi thóp trên giường.

No comments:

Post a Comment