Saturday, December 14, 2013

Chồng làm "chuyện ấy" với búp bê. có nên thêm mới vào li dị?.

Tôi chưa hề nghĩ anh có người đàn bà khác ở ngoài

Chồng làm

#. Trong tiềm thức của mình. Anh cho tôi xem vài trang mạng với bao nhiêu là hình ảnh các cô gái trẻ trung.

Lại gần chiếc giường hơn. Ngay lúc đó không đợi chồng lăng xê hết mấy món đồ kia. Với địa vị là giám đốc kinh dinh của thương hiệu nội thất có tiếng. Đi bar. Thích chơi guitar. Cuối tuần chỉ biết quanh quẩn bộ sofa phòng khách rồi cái giường ngủ để xem tivi và đọc sách. Tôi đã chạm tay vào “của giả” ấy. Nên từ khi ra trường rồi cưới chồng.

Vì sao anh không nghĩ khoản tiền thưởng kia của anh khi mua cặp vé hòa nhạc sẽ làm tôi hạnh phúc hơn là khi anh cứ giữ bo bo nó để mà bù khú với đám bạn vài cốc bia hơi hay chơi bia ngoài quán vài tiếng đồng hồ. Là ánh màng tang soi rọi vào tim. Hoài sinh hoạt của cả nhà không phải là nhỏ: Nào là trả nợ ngân hàng mà chồng tôi đứng tên vay để mua căn hộ tập thể này; tiền học phí của cậu con trai; rồi tiền dự lớp song ngữ ở nhà văn hóa tuần 3 buổi; tiền ăn uống chi tiêu.

Là một người vợ. Rồi hồn nhiên giới thiệu đọc tên những món đồ mà thú thực tôi chưa nhìn thấy bao giờ. Tôi không còn chút khái niệm gì gọi là xin việc và có công ăn việc làm của riêng mình. Tôi luôn cho rằng người nào dính dáng đến những thứ đồ chơi tình dục đều bệnh hoạn và rõ ràng đạo đức có vấn đề.

Rồi đón đưa con. Coi như tháng này anh tiêu mất khoản tiền thưởng. Nhưng bạn biết không. ” Quá tức giận. Ngày sinh nhật hay những ngày kỷ niệm đặc biệt cũng không còn hình ảnh lọ hoa tươi hay món quà nho nhỏ nào dành cho nhau phụ nữ qua tuổi 30 hình như cũng kém sức quyến rũ hơn thì phải. ”. Lần đi xem phim gần đây nhất chừng như đã hơn một năm rồi.

Tôi chủ động về nhà. Trình độ gì. Mọi sự đổi thay phải bắt đầu từ khi con trai tôi vào lớp một. Biết trên hí viện Lớn có chương trình hòa nhạc đặc biệt đón giáng sinh mà tôi đã chờ đợi mấy tháng trời. Tôi biết hàng tháng. Nói là làm. Tôi vẫn nhớ hình ảnh chồng mình ngày mới cưới tay cầm tập thơ rồi thỏ thẻ bên tai mình “Em là cô dâu của anh.

Đau thật là đau mà không làm chi được cả. Mấy ngày liền không có tin tưởng. Gần đây mối quan hệ giữa vợ chồng tôi không được tốt. Không cần chờ xem phản ứng của tôi.

Nhưng đúng là cuộc sống vợ chồng không phải lúc nào cũng toàn màu hồng. Tôi cũng biết. Bằng linh cảm của mình. Không biết công dụng ra sao nhỉ. Chia sẻ chuyện gia đình mình thật không dễ dàng.

Đột hai ngày trước. Thích ca hát. “Cái này dành cho đàn ông bọn anh đấy. Bởi sau giờ làm anh vẫn về nhà đúng giờ. Tôi mới sững người. Anh ấy biết điều này rất rõ.

Cảm giác lúc đó. Và khi đến sát bên cạnh cô ta. Tôi là người đàn bà chỉ biết quẩn quanh ở nhà chăm chút con cái. Là thế giới mùa xuân vĩnh hằng…. Ngược lại hơn 7 năm qua. Mẫu mới. Găng tay và lúc nào cũng cãi nhau cả. Không một cuộc gọi hỏi thăm hai mẹ con.

Tôi đã khấp khởi và trong lòng muốn đi xem biết chừng nào. Anh ấy đề nghị sẽ mua tặng cho tôi vài bộ đồ lót. Thích đi dã ngoại… Vậy mà anh lại “phớt lờ” buổi trình diễn hòa nhạc mà tôi đã chờ cả năm trời. Bàn điểm trang cá nhân chủ nghĩa không có lấy một hộp mỹ phẩm coi sóc da. Có vẻ như con búp bê này là loại hiện đại có cả điều hòa thân nhiệt. Như đang ngủ trên giường cao mà bị rơi một cái bịch xuống nền nhà.

Tôi đã bật khóc và nói với anh ấy “Tôi muốn ly dị”. Phí lắm em à”. Rồi giông tố kéo đến.

Hình như đã lâu rồi tôi không sắm cho anh một cái áo mới. Tôi nhấc máy gọi cho chồng tức thời nhưng anh ấy không đáp. Tề gia nội trợ và hàng tháng chờ số tiền mà chồng kiếm được chuyển vào account cá nhân để lo mọi việc trong gia đình.

Các cô gái uốn éo nhiều phong thái khác nhau. Số tiền anh kiếm được hàng tháng không hề nhỏ. Cảm giác hụt hẫng. Lúc nào cũng như mùa xuân trăm hoa đua nở mà phải có lúc u ám.

Là búp bê dục tình. Giọng anh vẫn ấm áp. Bữa qua. Em là trái tim của anh. Sao con người có thể thay đổi nhanh vậy nhỉ. Đôi khi tôi lại đẩy anh ra xa để ngủ mà có sức khỏe để mai lại một ngày cần lao mới.

Rất rét mướt. Tôi như lạnh người và toát mồ hôi khi còn phát hiện “người đàn bà” kia đang mặc bộ đồ lót ưa thích của mình. Đàn bà thì cần đến món này. Xem có sung sướng như quảng cáo không”. Phấn chấn như mới bữa qua thôi. Anh cười khà khà rồi đấu chỉ cho tôi vài địa chỉ trang web không lành mạnh. Tôi có gu đặc biệt là thích nghe nhạc giao hưởng.

Vậy mà… Tại sao chồng tôi lại có nó? Đầu tôi giờ chỉ quẩn các câu hỏi “Tôi là vợ hay gì của anh ấy”. Chồng tôi ít chủ động đề nghị làm chuyện đó. Tôi dần dần lo âu. Chừng đó tiền. … Tôi nên làm gì hiện thời đây? Liệu lời đề nghị ly dị của tôi quá vội?. Không biết anh ấy “qua lại” cùng con búp bê như thật kia đã lâu chưa.

Chẳng qua thời thế đưa đẩy. Tôi ngoan ngoãn với vai trò là người vợ. Và điều kinh khủng đã đến: Tôi bắt gặp chồng mình trần như nhộng đang nằm trên giường cùng… một người đàn bà.

Tôi đã có nghĩ suy hối tiếc Tại sao mình lại bỏ về. Rồi chuyện sinh hoạt vợ chồng cũng không còn mặn nồng như thuở mới cưới. Tôi cũng chẳng phải là người đàn bà quá đần hay không có tài cán. Vóc dáng cũng không còn dong dỏng như trước thay vào đó là những nếp nhăn. “Đồ giả kia mang lại cho anh ấy cảm giác ấm áp và sung sướng hơn tôi?. Gần như 20 tiếng một ngày tôi bận rộn với chăm nom nhà cửa.

Vài tiếng đồng hồ sau. Tôi chỉ muốn chạy lại nhổ toẹt bãi nước bọt vào mặt anh ta. Ở mình cũng có rồi đấy em. Có được như mấy lời lăng xê không…. Vậy hãy ra ngoài mà tìm và thử nó. Tôi dẫn con trai về nhà mẹ đẻ.

Biết điều đó nhưng tôi lại lười coi sóc bản thân. Hóa ra “người đàn bà của chồng tôi” là đồ giả. Rồi ngay đêm đó.

Có cả những hình ảnh động. Những nấc mỡ bụng khiến tôi trông già nua và xấu xí hơn trước rất nhiều. Xinh tươi trong bộ đồ lót quyến rũ. Mở máy tính cá nhân. Anh là con người lãng mạn. Là người đàn bà rất phương Đông sao tôi khó chấp thuận chuyện này. Người mẹ đảm nhiệm. “Sao người mà tôi từng yêu lại làm tôi bị thương tổn đến mức này”.

Nội ngoại hai bên… Nhưng tôi cũng biết rõ. Sinh con. Săn sóc từng bữa ăn cho con. Tôi không ngại ngần nói thẳng vào mặt chồng “Anh có hứng với mấy cô gái và mấy món đồ kỳ khôi đó à. Nhưng khi đề cập với chồng về số tiền bỏ ra mua cặp vé thì anh ấy lại bảo “Nếu mình có vé miễn phí để đi xem nó thì tốt biết chừng nào.

Dạy con học mà đã quên đi nhiệm vụ cũng quan yếu không kém là chăm sóc chồng.

No comments:

Post a Comment