Tôi vặn hỏi
Tôi phải đi tiếp cho đến khi nào còn có thể. Anh mừng rỡ trở về. Biết được khoản nợ ấy là hậu quả của những lần anh sát phạt đỏ đen.
Tôi chỉ biết kêu trời. Tôi muốn ngã ngửa khi anh bảo đưa hết tiền mừng cưới cho anh. Rồi ôm xống áo bỏ đi. Gấp lấy chồng chỉ vì bị áp lực và tin vào tình bạn thời niên thiếu.
Không ngờ. Tôi chỉ hạnh phúc đúng… hai tháng hẹn hò. Nếu tôi không theo anh. Chỉ cần cả hai cùng vắt. Từ ngày gặp lại nhau cho đến quãng thời gian ngắn ngủi là vợ anh. Với hy vọng qua khúc cua đầy trắc trở này mọi thứ sẽ lại ổn thỏa.
Tôi hốt nhiên ăn uống kém. Thế nhưng tôi đã lầm. Gương mặt thật của anh ta lộ ra: “Chừng nào mày gom đủ tiền thì tao về. Anh khai rằng khoảng thời kì bỏ đi vì giận tôi không giúp anh trả nợ.
Đất trời như đổ sụp. Mua sắm trang thiết bị. Không thôi”. Tỏ ra thương yêu. Tôi liên lạc với anh. THƯỜNG LOAN. Anh thông báo nhà xe sẽ mở một chi nhánh ở miền Trung. Trách đời mình bội nghĩa. Người hay mệt mỏi và cảm giác sức đề kháng trong mình không còn. Không lâu sau. Không có vốn hùn hạp kinh dinh thì anh sẽ chỉ làm nhân viên điều hành. Nghe tôi nói thu nhập chỉ đủ trang trải cuộc sống.
Tôi trách móc. Chiều chuộng tôi hết mực. Anh túm áo tôi: “Cô đừng hòng lừa dối”.
Anh muốn vợ chồng cùng góp vốn làm ăn. Tôi điện thoại cho anh. Thất vọng nhưng nghĩ ngợi đã bước chân trên con đường hôn nhân. Tình sẽ nảy sinh.
Kết quả vẫn là dương tính với HIV. Tôi bẽ bàng. Cật vấn. Anh bất thần văng tục rồi chìa ra một tờ giấy. Anh khẳng định rằng. Cho biết đã thế chấp căn nhà để giúp anh trả nợ. Lo sợ cuộc sống mỗi người một nơi không biết sẽ ra sao. Không thấy tiền đâu. Anh liền đi xét nghiệm và ngỡ ngàng phát hiện mình cũng đang mang căn bệnh này. Không tin vào sự thực. Anh mang tiền đi trước để toan lo.
Tôi ở lại làm việc thêm ba tháng và đợi anh. Nên tôi đồng ý bán luôn căn nhà. Để rồi kết cuộc lại quá nghiệt ngã. Em đi làm dành dụm được bao nhiêu?”. Anh bỗng đổi giọng: “Thế hồi nào đến giờ. Anh đi suốt hai tháng không về. Đau đớn khi đặt dấu chấm hết cho cuộc đời mình. Anh không nghĩ hậu quả đến mức này.
Một năm hôn nhân. Tôi rất hụt hẫng. Cầm kết quả xét nghiệm máu trên tay.
Anh đã quan hệ với một cô gái làng chơi. Đề nghị tôi phải chung tay trả nợ. Vừa lúc công ty tổ chức cho nhân viên khám bệnh. Và khuyên tôi nên chuyển ra đó làm viên chức phòng vé. Anh sẽ vẫn đi một mình. Không tin tôi đã gửi trả lại cha mẹ vì chính ông bà là người đứng ra tổ chức đám tiệc.
Đêm tân hôn. Cho biết anh đang nợ chủ hãng xe một số tiền lớn. Khoảng thời gian này. Thu xếp chuyện thuê mặt bằng. Lục tung căn nhà cha mẹ cho tôi làm quà cưới. Tôi tiếp tục đi xét nghiệm ở một cơ sở y tế khác.
Theo anh về miền Trung lập nghiệp.
No comments:
Post a Comment