Wednesday, November 27, 2013

Đứng tim nhìn vợ trên mới cập nhật giường với người đàn ông khác!.

Bao tay quá dễ đẩy đàn bà đến tình trạng trầm cảm

Đứng tim nhìn vợ trên giường với người đàn ông khác!

Từ khi lấy nhau về công việc của người nào cũng tiện lợi và thăng tiến vù vù.

Tôi không thượng ống quyển hạ cẳng tay cũng chẳng chửi rủa ồn ã gì. Tôi không muốn cô ấy phải chịu thêm bất cứ một sức ép nào nữa. Tôi hết sức khích lệ nhưng thú thực trong bụng lại chỉ mong sao được “khổ” như các anh. Hai con người này thật to gan lớn mật và chơ vơ. Cô ta còn dám cả gan hợp thức hóa cái thai trong bụng mình bằng cách bắt tôi là bố của đứa trẻ.

Cái thai trong bụng thì không có tội tình gì nhưng càng ngày nỗi khinh bỉ cô vợ đầu gấp tay gối lại càng trào lên khiến tôi nghẹn ứ ở trong lòng. Thế nhưng mỗi ngày qua đi tình cảm giữa chúng tôi dần trở thành khô khan.

Tôi và Hạnh bắt đầu thấy bụng nóng như có lửa đốt. Nhà cửa và con cái. Phải phơi cả chậu đầy những tã của con. Ông trời vẫn chưa cho lộc con cái thì làm sao mà cuống lên được.

Hạnh phúc nhường nào khi biết tin cô ấy có thai thì giờ đây lại thất vọng. Sau này qua những lời thú vị của Hạnh. 5 năm nay ngoài việc kiếm thật nhiều tiền tôi nào có dám sao lãng công chuyện gia đình vậy mà Hạnh lại đối xử tồi tệ với tôi như vậy. Nghe các anh than vãn ngoài miệng. Tôi còn được sếp ưu ái cho mua lại một căn phòng rộng rãi trong khu tập thể của cơ quan với giá không thể rẻ hơn.

Dám cả gan làm những chuyện bậy bạ trong chính ngôi nhà mà tôi đã bỏ bao công sức vun vén. Không những ngủ với người đàn ông khác. Người mình đặt nhiều niềm tin nhất đôi khi lại đẩy mình xuống vực thẳm của sự xấu số - giờ tôi mới nghiệm ra cái chân lý này. Gia đình nội ngoại thì không nghĩ thế nên giục giã ghê lắm. Tuấn (Hải Phòng). Một người nói thì còn có thể hoài nghi nhưng hai người nói thì không thể không tin.

Tôi chết đứng độ vài phút rồi đuổi thẳng cổ gã đàn ông lạ ra khỏi nhà. Kết quả ấy chỉ khiến tôi khổ tâm hai tuần vì sau đó vợ tôi nói cô đã có bầu. Nghe lời bà chị tôi lẳng lặng đến gặp bác sĩ rồi sau nếu không gặp vấn đề gì sẽ dẫn vợ đi. Chứng cớ đã rành rành trước mắt. Chứng kiến cảnh tượng ấy. Tôi tin Hạnh bao nhiêu. Đau đớn bấy nhiêu. Đời sống vật chất của hai vợ chồng trẻ như thế so với bạn bè.

Tôi đem chuyện con cái kể với bà chị làm cùng cơ quan. Giữa thời buổi y khoa tiên tiến đương đại như hiện mà việc hai vợ chồng “im lìm” suốt 5 năm nay lại không đi khám xét xem sao thì thật đáng trách.

Sự thật thì tôi không phải là cha của đứa bé đang lớn lên trong bụng Hạnh. Phải chịu sức ép từ các cụ lại nghe bạn bè bàn ra tán vào. Không khí trong gia đình đôi khi còn căng như dây đàn căn nguyên là do chúng tôi vẫn chưa có con.

Tôi mới biết gã đàn ông lạ kia là bồ của vợ tôi từ hai năm nay. Anh bạn làm cùng bộ phận thì cứ hai ba tháng lại được một lần mệt mỏi.

Bao lăm hạnh phúc. Hạnh mà trầm cảm thì còn chuyện trò con cái gì nữa. Nhưng bao nhiêu nỗi háo hức. Ừ thì không khám sao biết bệnh mà chữa. Sự thực thì tôi vẫn là một người đàn ông thường ngày.

Người mình đặt nhiều niềm tin nhất thỉnh thoảng lại đẩy mình xuống vực thẳm của sự bất hạnh (Ảnh minh họa) Mấy anh hàng xóm trong khu tập thể vẫn hay ca cẩm vì phải bế con khi vợ vắng nhà.

Tôi đến gặp vị thầy thuốc thứ hai. Bơ phờ vì phải thay vợ trông con trong bệnh viện. Hôm ấy. Tôi trở về từ chuyến công tác Sài Gòn trước 3 ngày vì muốn gây bất ngờ cho vợ nên không báo trước. Khoảng thời gian ấy không quá dài nhưng đủ để một vài vợ chồng ổn định chuyện công việc.

Thầy thuốc giỏi hay máy móc hiện đại cũng có phải dốt gì đâu mà lúc nào cũng đúng được. Ban đầu chúng tôi không chịu đi khám bác sĩ mà chỉ nghĩ rằng đó là tại số. Hy vọng đã tan biến trong giây khắc khi tôi chứng kiến cảnh vợ mình dù bụng mang dạ chửa vẫn đang “chiều” người đàn ông khác trên chiếc ghế sô pha ở phòng khách. Ruột gan bừng bừng là thế nhưng tôi cũng không đề cập nhiều đến chuyện “deadline” sinh con với Hạnh.

Đồng nghiệp cùng trạc tuổi có thể nói là quá đủ đầy. Phải công nhận rằng vợ chồng tôi là những người cực kỳ may mắn trong đường công danh. Tôi và Hạnh làm đám cưới đã được 5 năm. Ông này cũng nói tôi không có khả năng sinh con. Thầy thuốc kết luật tôi vô cơ. Tôi chỉ mong chiếc taxi chạy thật nhanh để được về nhà xoa xoa cái bụng bầu đang lớn dần lên của cô ấy. Ấm no. Chị ấy hết sức thông cảm nhưng trách chúng tôi quá gan lỳ.

Không thế thì làm sao mà vợ tôi có thai được.

No comments:

Post a Comment