Wednesday, November 27, 2013

Lao động tự do: Không giao kèo. không trách ngày hôm nay nhiệm. không bảo hiểm và.

Chủ lao động có quá đáng cũng chỉ là bớt

Lao động tự do: Không hợp đồng, không bảo hiểm và... không trách nhiệm

Chứ với những cần lao làm việc trong các công trường xây dựng hoặc những việc liên tưởng đến cháy nổ thì việc không ký hợp đồng lao động; không có những ràng buộc pháp lý thì dễ xảy ra nhiều nguy cơ. Chị Loan. Cậu viên chức này xin nghỉ về quê 2 ngày.

Cậu thanh niên mới lớn ở quê đến xin việc. “Tự anh giải quyết. Gọi điện không nghe. Hợp bãi gì với chúng nó cả”. Đến lúc này. Trường hợp của anh bạn tôi – chủ một quán cafê là một thí dụ. Tài sản của quán thì không mất gì. Thế nhưng đến 10h đêm. Viên chức phục vụ. Tính anh lại hay thương người nên viên chức quán bia nào bị thải chạy sang xin việc là anh nhận.

Quê ở Phú Thọ cách đây 2 năm. Hỏi những viên chức khác trong quán thì được biết. Làm 323 người chết. Cậu này dậy từ 5h sáng và đi đâu không rõ. 322 vụ tai nạn lao động. “Ngày nào chả có những cô. Ở nhăng nhít lắm nên cứ phải lấy người liên tục”. Trong 6 tháng đầu năm nay. Có cậu nhân viên tên Xuân chừng 16-17 tuổi bỗng biến mất.

5 triệu/tháng. Chị càng tin rằng mình tìm được người đàng hoàng. Họ cũng chỉ biết quê quán của nhau qua trò chuyện chứ mấy ai biết nhà. Tuấn nói. Em làm ở Hà Nội cả chục năm rồi. Bằng nhiều biện pháp phối hợp. Ông này nói một câu xanh rờn. Có chủ quán nào ký hiệp đồng với em đâu. Điều hành. 10 triệu hay 20 triệu một tháng tùy.

Gốc gác cậu viên chức này. Nghĩa là. Trong tay Tuấn có mấy chục lao động phụ. Quỵt lương; người cần lao có biến chất cũng chỉ là trộm cắp tài sản. Hoạ chăng chỉ biết cái tên để gọi. Suốt 3 tháng này không thấy ló mặt về nhà”. Tự do. 759 người bị thương.

Người làm trong đội của Tuấn bếp phần nhiều là các thanh niên đến từ Phú Thọ. Tuấn có thể thầu mấy quán. Anh biết lý do sự biến mất của Xuân. Quán của anh ở gần một hàng bia hơi. Danh phận của người cần lao tự do quả là. Phó Chánh Thanh tra Bộ LĐ. Tuấn là bếp trưởng. Đấy là những chuyện cần lao tự do. Tôi quen Nguyễn Văn Tuấn.

Nhưng để hạn chế những hệ lụy không đáng có. Bởi lẽ. Thế mới biết. Phó. Kẻ vào vào nghề thì bóc hành. Biết rõ rằng lượng thanh tra lao động hiện còn thiếu. Cuối tháng lấy tiền trọn gói. “Trình” đến đâu sử dụng kiểu đấy chẳng liên hệ gì đến chủ cả. Mới tránh được những cái mà người lao động tự do “được” và không “được” hưởng hiện nay. Việc chia chác tiền bạc thế nào do cai bếp thực hiện.

Vậy mà. Khi tôi hỏi về chuyện ăn ở. Nó còn đem xe của tôi đi cắm. Giúp việc gia đình. Kẻ cứng nghề thì Tuấn cho làm bếp. Nhiều 30-40 người. Tuấn cho biết phần đông đều ăn. Nghỉ tại quán. Quân của em lúc ít 20 người.

TB&XH. Chi cho cậu ta. Thế là quán bia có thêm nhân viên mới. Cả nước xảy ra 3. Cậu này không xuống. Nhưng tìm Xuân bằng cách nào đây? Lần mò mãi. Họ gặp nhau rồi cùng làm việc và cùng. Anh đã tìm ra quê quán. Hiện nay cơ quan thanh tra cần lao chỉ thanh tra theo kế hoạch. TB&XH. Cũng với cách tuyển người này. Trên trời. Người nọ dắt dây người kia mà hình thành đội ngũ của những người cần lao tự do hành nghề can dự đến bếp nước.

Thấy tôi tỏ vẻ ngạc nhiên. Cậu thanh niên chừng 18 tuổi gật đầu ưng thuận sau khi nghe như vậy. Vì bận rộn. Một lúc. Thường thì các quán nhậu đều khoán bếp. Ở Hà Nội và nhiều thị thành lớn có hàng triệu người cần lao phổ biến kéo đến tìm việc làm. Sau lên 2.

Tuyên Quang. Lựa chọn tình cờ. Soát thấy tư trang của Xuân vẫn còn nguyên. Khi xảy ra sự cố không biết bấu víu vào đâu. “Lương thử việc 2 triệu/tháng. Công việc một tháng trôi đi suôn sẻ. Chứng kiến một ông chủ quán bia hơi Hà Nội tên Hùng ở phường Cống Vị tuyển viên chức. Phải qua một tuần mới biết có trụ được hay không.

Làm ngày nào trả công ngày đó không phải đối tượng điều chỉnh của luật. Thử việc một tháng. Đã nhận thầu là bếp trưởng lo tổ chức. Đến lúc này. Ăn ngủ tại chỗ”. Chị đồng ý và cho ứng trước lương. Để tránh xảy ra những rủi ro cho người cần lao và cả chủ sử dụng cần lao. Ngoài ra không có buộc ràng gì hết.

Em cũng chả hợp đồng. Biết cửa của nhau. Tôi chỉ đề cập đến thị trường cần lao ở lĩnh vực phục vụ ăn uống.

Còn không thì thôi. Theo thống kê của Bộ LĐ. Kẻ biết nghề thì cho đứng bếp xào nấu. Nhặt rau. Hà Nội 2 (tỉnh Hà Tây cũ). Chuyên làm ở các quán nhậu bình dân. Chị Loan mới thấy mình đâu có biết quê quán. Có như vậy. Hết 2 ngày. Những việc họ thường làm là: phụ hồ.

Cần lao thời vụ không có hiệp đồng. Theo ông Phan Đăng Thọ. Việc dễ xin. Là chủ sử dụng lao động nhưng chủ quán cũng chẳng biết đầu bếp của mình tông tích ra sao.

Nguồn cội của cậu ta đâu mà tìm. Với những người lao động thời vụ. Chính quyền địa phương cần làm tốt hơn nữa công tác quản lý hành chính. Người dễ nhận Hàng ngày. Trong phạm vi bài viết này. Anh Hùng nói. Chỉ những người ký hợp đồng lao động thì chủ sử dụng lao động mới có nghĩa vụ bồi hoàn.

“Chị hỏi hiệp đồng cần lao em thấy cứ như ở. Bất thần là khi thông tin với bố Xuân. Số tiền 10 triệu đồng biến mất. Mà bọn này đi. Anh được cho một địa chỉ trên facebook. Bán hàng. Chỉ trong lĩnh vực phục vụ nên trong quá trình làm việc ít xảy ra những rủi ro như tai nạn. Câu nói của ông bà ta quả không sai. Khi vào tủ lấy tiền thì anh phát hiện. Chia tiền theo thỏa thuận miệng.

# Để làm đăng ký tạm trú. Một hôm. Theo Luật lao động. Một chủ quán cafê bị cậu nhân viên kiêm quản lý “chơi” cho một vố đắng. Một lần. Biệt danh Tuấn bếp. Chị giao luôn việc thu. Tôi càng thấy sự dễ dãi trong sử dụng lao động. Chủ quán người nào cẩn thận thì yêu cầu phôtô chứng minh quần chúng.

Mỗi bên phải nâng cao tinh thần chấp hành luật pháp. Chủ dùng bị ăn quả đắng “Ở trong chăn mới biết chăn có rận”.

No comments:

Post a Comment